Gương soi

Chết 80 Phút Dưới Băng – Và Trở Về Không Tổn Thương Não

Theo Faces & Facts

Cô ấy đã chết trong 80 phút… rồi tỉnh lại mà không bị tổn thương não vĩnh viễn.

Ngày 20 tháng 5 năm 1999 — gần Narvik, phía bắc Na Uy.

Anna Bågenholm, một sinh viên y khoa 29 tuổi, đang trượt tuyết xuống dốc thì vấp phải mép một tảng băng…

…và biến mất.

Một tiếng nứt.

Một cú ngã.

Và lớp băng đóng kín phía trên cô.

Anna bị mắc kẹt lộn ngược trong dòng suối băng giá. Nước lạnh buốt ép vào người cô và kéo cô xuống dưới một lớp băng đặc. Bạn bè cô cố gắng bám vào mặt nước, nhưng dòng chảy đã cuốn cô đi.

Cô vẫn tỉnh táo.

Hoảng loạn.

Đập đầu vào băng, tuyệt vọng tìm kiếm không khí.

Rồi — hy vọng.

Một chút không khí nhỏ.

Chỉ đủ chỗ cho mũi và môi cô.

Với những ngón tay tê cứng, cô bám vào những tảng đá lởm chởm dưới đáy suối, thở trong bóng tối hoàn toàn.

Bốn mươi phút.

Bốn mươi phút kinh hoàng, hạ thân nhiệt và sức lực cạn kiệt. Và rồi cơ thể cô ấy không chịu nổi nữa.

Tim cô ấy ngừng đập.

Anna Bågenholm đã chết.

Và lúc đo — việc cứu hộ vẫn còn rất xa.

Khi được kéo lên, cô ấy đã ở dưới lớp băng khoảng 80 phút.

Không có mạch.

Không thở.

Không có hơi ấm.

Nhiệt độ cơ thể cô ấy: 13,7°C (56,7°F) — một trong những mức thấp nhất từng được ghi nhận ở người sống sót.

Da cô ấy tái nhợt.

Đồng tử cô ấy đờ đẫn.

Các bác sĩ thì thầm:

“Không còn gì nữa rồi.”

Nhưng một đội ngũ y tế ở Tromsø đã không bỏ cuộc.

Trong y học cấp cứu, có một quy tắc:

 

“Bạn chưa chết cho đến khi bạn ấm và chết.”

Họ nối cô ấy với máy tim phổi nhân tạo.

Máu của cô ấy được tuần hoàn và từ từ được làm ấm lại — từng độ một.

Nhiều giờ trôi qua.

Nhiệt độ của cô ấy tăng lên, từng chút một.

Và khi cơ thể cô ấy đủ ấm…

Tim cô ấy bắt đầu đập trở lại. Ban đầu yếu ớt.

Rồi dần khỏe hơn.

Vài ngày sau, mí mắt cô khẽ rung.

Vài tuần sau, cô nói được.

Não bộ của cô thì sao?

Không bị tổn thương vĩnh viễn.

Không bị mất trí nhớ đáng kể.

Không bị suy giảm nhận thức nghiêm trọng.

Chỉ có tay và chân cô bị tê cóng.

Anna hoàn thành khóa đào tạo y khoa.

Và trở lại chính bệnh viện đã cứu sống cô…

Lần này cô mặc áo khoác trắng.

Bác sĩ Anna Bågenholm — bác sĩ chuyên khoa X quang.

Đi trên cùng những hành lang nơi trái tim cô đã được hồi sinh.

Đi ngang qua những cỗ máy đã cho cô cơ hội thứ hai.

Trường hợp của cô được ghi vào các tạp chí y khoa và sách giáo khoa.

Nó đã thay đổi cách các bác sĩ hiểu về hồi sức trong trường hợp hạ thân nhiệt nghiêm trọng.

Bởi vì đôi khi, cái lạnh không chỉ giết chết…

Đôi khi, nó bảo vệ não đủ lâu để hồi phục.

Anna đã chịu đựng:\

• 40 phút vật lộn để thở

• một khoảng thời gian dài ngừng tim

• 80 phút nằm dưới lớp băng

…và cô đã sống sót. Câu chuyện của cô ấy chứng minh một điều gần như không thể:

Đôi khi cái chết không phải là kết thúc.

Đôi khi sự sống còn đơn giản chỉ là chờ đợi được trở về với hơi ấm.

Cô ấy không chỉ trở về.

Cô ấy trở về để giúp đỡ người khác.

article